all i can say is

all i can say is

những ngày giao mùa này, thật khó để có một hơi thở mà không phải suy nghĩ điều gì.

tôi bọc bên mình một lớp áo mỏng manh chống chọi với thế giới như vũ bão bên ngoài kia, với cái gió lạnh căm buốt rét của hà nội, cái chật cứng đến nghẹt thở nơi phố xá đông người, cái bí bức ồn ào ở lớp học. người ta cứ nói, nói gì đấy.

tôi không nghe rõ. tôi cũng không muốn.

trên chặng đường này, tôi mới đi một quãng rất ngắn vậy, nhưng nó đủ dài để cảm thấy đau đớn. những vết xước li ti trên da thịt cứ như muốn xé rách tâm hồn tôi, nhưng tôi đã luôn nghĩ rằng không sao. không sao đâu.

rằng ngủ một giấc dậy, tất cả sẽ biến mất.

và nó hiệu nghiệm cứ như thần kỳ, tôi lê lết qua những chuỗi ngày bận rộn với cuộc sống thường nhật, với những niềm vui ngắn ngủi và nỗi buồn loảng thoảng. tôi cáu bẳn, mệt mỏi, lười biếng, cũng cả hạnh phúc và lăn tăn.

rồi thứ bình yên nhất trong lòng bị đào xới lên, bằng một cách vớ vẩn nhất có thể.

mẹ kiếp tôi không quan tâm sự thật. mọi lời nói trên internet đều là không có gì là thật. cái tôi cần là thái độ. tôi không muốn người tôi theo gần một thập kỷ là một con rùa rụt cổ trốn trong cái mai chó má của mình. tôi luôn tin anh là người đàng hoàng, không làm thì không nhận, dám làm thì dám nhận, đó là cái mà tôi muốn.

chưa bao giờ tôi thấy uống phí tình cảm của mình.

hãy để tôi nói đúng một lần này thôi.

let this be my last word, that i trust in thy love.

những đoạn buồn ngắn của cuộc đời

những đoạn buồn ngắn của cuộc đời

một ngày thức dậy, thay vì 5 giờ 30 sáng, màn hình lại hiển thị số 6. và cậu còn ba mươi phút để xuất hiện ở nơi làm việc.

đó là một ngày cậu làm việc với hàng ngàn hằng vạn suy nghĩ chạy trong đầu, cậu mắc lỗi liên tục, và một lọn tóc bên mai rơi xuống cũng đủ làm cậu thấy phiền muộn.

ăn xong bữa tối ở nhà bà ngoại, cậu lờ đờ vì choáng ngợp thứ cảm giác có quá nhiều người quan tâm mình đang ở cạnh như vậy.

trời đổ mưa khi cậu chuẩn bị về nhà. cậu mặc váy, ôm khệnh nệnh chỗ đồ ăn mẹ gửi treo lên xe, trên vai treo lủng lẳng quai túi đựng laptop vừa mượn được. xe đi xuống dốc và không đi tiếp được vì hết xăng, trong túi cậu còn bốn mươi nghìn.

đôi giày dưới chân ngập nước mưa, váy áo đẹp cũng đã ướt sũng. cậu vừa dắt xe dưới mưa tìm chỗ bán xăng vừa nghĩ, liệu hộp đồ ăn trong túi có bị đổ ra ngoài không nhỉ?

cậu còn không kịp nhớ trong hộp thức ăn đó là món gì.

liệu nó sẽ là thịt kho trứng chứ?

ngày mai sẽ không giống ngày hôm nay đúng không?

mình rồi sẽ quên được mọi thứ thôi nhỉ?

đó là một ngày dài,

thật dài…

fated / 02

fated / 02

Trong phòng tập, không khí trông vô cùng căng thẳng. Kim Jongin đã liếm môi không biết lần thứ bao nhiêu trong buổi tối này, xương chậu cậu đang bắt đầu biểu tình. Quả nhiên làm học sinh giỏi thì không bao giờ được an nhàn.

“Park Chanyeol, dãn khoảng cách chân của em xa ra thêm để giảm chiều cao xuống một chút nữa.”

Mẹ nó lại là Park Chanyeol, Oh Sehun trợn trắng mắt. Không biết bao giờ ông tướng này mới thoát khỏi kiếp làm gà để dọa khỉ. Suốt một buổi chiều lẫn tối Kim Jongin và cậu phải tập kèm với hội mấy anh giai tay chân thừa thãi , cơm cuộn phết cá ngừ bột bốc thăm trúng lúc chiều cũng bị tiêu hóa bằng sạch, tiếng nhạc bên tai cũng nghe sảng ra thành tiếng sôi của dạ dày.

Park Chanyeol hơi ấp úng, mồ hôi mặn răn từ trán xuống rơi vào khóe miệng, cậu đưa tay quệt đi, “Vâng ạ.”

Read more

fated / 01

fated / 01

“Mấy chú nghe tin gì chưa?”

Vừa mở cửa phòng tập, Johnny đã có thông báo động trời cho mọi người.

Có thực tập sinh mới.

“Thực tập sinh mới thì to tát gì chứ,” Kim Moonkyu cười, dùng răng xé gói snack khoai tây vị rong biển của mình, “Tháng trước công ty vừa kết thúc audition ở Seoul, có thực tập sinh mới là chuyện bình thường thôi. Này— gói này một nghìn won lận nhé!” – Đầu sỏ vừa thò tay vào gói khoai của cậu, Kim Jongin vừa cười híp mắt vừa nhai. Thật ra vị mình thích là bò nướng– nhưng ăn ké không thể phàn nàn.

Read more

{never end} chanyeol và baekhyun qua từng năm (2012 ~ 2018) – phần 1: tính cách của chanyeol và baekhyun

{never end} chanyeol và baekhyun qua từng năm (2012 ~ 2018) – phần 1: tính cách của chanyeol và baekhyun

đọc lại trong lúc chờ phần 2… sau 1 năm

la pluie tombe

.

32524482498_3177442327_o.jpg

tính từ tháng 4 năm 2012 đến tháng 12 năm 2018 hiện nay, exo debut đã hơn 6 năm và đó là cả một quãng thời gian dài.

mình là một người rất may mắn vì biết đến chanyeol và baekhyun ngày từ những ngày đầu tiên (thật ra không hẳn, mình bắt đầu chú ý từ tầm tháng 5/2012, chính xác thích vào ngày 19/5/2012 lúc ot12 đi disneyland ở LA) và theo hai cậu đến tận bây giờ. chắc chắn là mình không thể nào nhớ hết tất cả những khoảnh khắc của hai đứa trong 6 năm qua được, IQ của mình không cao đến độ đấy =)) nhưng về cơ bản mình có thể tự tin nói mình là người gần như duy nhất không bỏ sót chuyện gì trong 6 năm qua.

và với vị trí như thế, hôm nay (21/12/2018) mình quyết định…

View original post 1 973 từ nữa

sớm thu trong veo có màu xanh của nắng

sớm thu trong veo có màu xanh của nắng

la ville de la pluie

sáng 6 giờ lục tục bò dậy tắt quạt vì … lạnh. không đến mức rét run nhưng gió thu có cái lạnh nhẹ nhàng luồn qua kẽ chăn mà tôi phải tắt quạt đi để thưởng thức, vì thu hà nội có được mấy khi. thu đông hà nội luôn là xúc cảm muốn cuộn chăn vào, nhâm nhi một thứ đồ nóng rồi lạch cạch gõ mấy chữ thế này. từng được định hướng vào sài gòn vì từ nhỏ đã hen rút cổ nhưng thu đông hà nội đẹp đến vậy sao nỡ lòng nào bay về phương nam tránh rét, tôi sợ nóng còn không hết.

những ngày này buổi sáng lên phố là đẹp nhất. hôm qua chưa đi học vì trung tâm đóng cửa, vậy nên lò dò lên l’espace tính mượn sách. nắng trong veo, chính là kiểu nắng dịu vàng phủ từ…

View original post 276 từ nữa

yībēizi「yībèizi」

yībēizi「yībèizi」

la ville de la pluie

〈〈 yīshēng, yīshì, yībèizi 〉〉

hôm nay mới giãn giãn được một chút để mà lảm nhảm tóm tắt được hết những thứ trong cả hè vừa rồi.

mùa hè bắt đầu từ những tháng ngày ôn thi cuối kỳ, thi chưa xong nhưng đã lên plan hè học gì ngày nào bài nào cho xong kỳ 1 năm 3, nhìn hơi quá sức nhưng cũng tự biết là bản thân đủ kiên nhẫn làm được, viết được, sẽ năng suất không thua gì tết âm vừa rồi. trước lúc thi chục ngày còn uốn éo ngồi tự học tiếng pháp (vì học thuộc mãi chán quá). thi xong cũng là lúc thấy người mệt mệt, tim yếu yếu hay đập nhanh nhưng vẫn nghĩ bình thường chẳng sao cả, các anh chị gọi đi múa bế giảng vẫn hào hứng ào ào mỗi ngày chạy lên khoa tập văn…

View original post 980 từ nữa

Từ trường học ra trường đời

Từ trường học ra trường đời

Chính An

truonghoc.jpg

12 năm học hệ giáo dục cơ bản + 4-6 năm học hệ cao đẳng, đại học cầm tấm bằng tốt nghiệp vào trường đời, những tưởng bạn đã thoát khỏi trường học với những thời khóa biểu dày đặc, môn học khó nhằn, thầy cô khó tính, bạn bè khó ở và những bài kiểm tra cuối kỳ. Nhưng không, thực tế phũ phàng là mô hình “trường học” vẫn hiện diện khắp mọi nơi, từ hữu hình đến vô hình, và bạn sẽ mãi luôn là một “học sinh” trong hệ thống giáo dục toàn vũ trụ đó.

Đừng tưởng đã đi làm rồi thì khác đi học, để mình kể cho mà nghe…

Mô hình hoạt động của chốn công sở vận hành cũng không khác gì trường học. Ai cũng phải ngồi hầu như cả ngày ở bàn làm việc của mình, cùng lịch làm việc…

View original post 1 119 từ nữa